Anh cố gắng làm nguội thìa cháo rồi mới bón cho Diệu

Lan cầm chỗ hoa thừa đem đi vứt. Đạt tiến lại phía Diệu, ngồi xuống sàn, bát cháo nóng hổi trên tay được anh khuấy đều.
–         Hôm trước, anh gọi cho bác sĩ, ông ấy nói em đang có tiến triển tốt. Anh vui lắm.
Đạt vừa múc cháo vừa khẽ cười. Anh cố gắng làm nguội thìa cháo rồi mới bón cho Diệu, cô không há miệng ăn, cháo vào đến miệng lại tự rớt ra ngoài. Đạt vội lấy khăn lau bỏ đi, nụ cười nhạt dần trên môi, anh múc lại một thìa cháo khác, cô không ăn, cháo chảy hết ra miệng, nụ cười trên môi dần tắt hẳn.

–         Em sao vậy? Giận anh à? Phải ăn chứ. – Đạt nhẹ nhàng nói, anh chườm bàn tay ấm nóng của mình lên má cô, anh âu yếm gò má ấy như thể giỗ giành.

Bát cháo loãng lõng bõng nước đã sánh lại một lớp mỏng trên bề mặt, Diệu chỉ được ăn những thứ dưới dạng nước vậy thôi, ngồi bón từng thìa cháo cho cô mà lòng anh đau thắt lại, đã 3 năm rồi, Diệu đã im lặng với mọi thứ, với anh, 3 năm rồi, từ sau đám cưới.

Chính anh là kẻ đã gây ra mọi tội lỗi mà cô phải gánh chịu ngày hôm nay. Tội đồ anh gây ra nhưng hậu quả lại đè nén lên người vợ hết mực yêu thương anh.

Anh là một người chồng tồi tệ, những việc làm ngày hôm nay thì có ý nghĩa gì chứ, có thể trả lại cho cô một đôi chân bình thường không? Có thể bù đắp bao đau đớn và khốn khổ mà Diệu phải chịu đựng suốt thời gian qua không? Đạt biết là không thể, Đạt biết Diệu sẽ hận anh, hận tận xương tận tủy. Vì một đứa khốn nạn như anh mà cô phải đánh đổi cả một cuộc đời.

Những cánh hồng khẽ đung đưa trong gió, nước cao ngập đến thành bình rồi.

Cuống họng Diệu khẽ đẩy lên rồi trở lại ví trí ban đầu, chút cháo còn lại trong miệng đã tuân xuống cổ họng, khuân miệng cô khẽ động đậy…

Đạt sững sờ cầm thìa cháo không nhúc nhích, đôi mắt mở to nhìn đôi môi Diệu vừa mấp máy, đúng là nó đã mấp máy. Tim anh như ngừng đập, nó muốn nhảy cẫng lên vì bất ngờ và vui sướng. Đạt vội bỏ bát cháo cầm cứng đờ trên tay xuống, miệng anh há hốc, đôi mắt hằn một quầng thâm vì mất ngủ nãy giờ chưa chớp lần nào. Đạt quỳ gối trước chiếc xe, anh ngước nhìn cô bằng cả trái tim nồng ấm, đôi tay thon dài khẽ nắm lấy tay Diệu. Anh áp má mình lên bàn tay yếu mềm đó, lắng tai nghe từng chuyển động nhỏ một từ bàn tay cô.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *